Người xưa đã quên người xưa…

Người xưa đã quên người xưa...
Người xưa đã quên người xưa...

Năm năm. Tháng tháng…

Rồi sẽ phải đến một giai đoạn mà bản thân cố gắng cách mấy cũng chẳng thắng nổi thời gian.

Tôi chần chừ một bước. Chầm chậm một bước. Dùng dằng một bước. Sợ bước đi nhanh quá sẽ đẩy mình gấp gáp ra xa kỷ niệm. Đến cuối cùng, vẫn là không nỡ từ bỏ ngày xưa.

Còn người, hồ hởi trăm bước, hối hả nghìn phương. Đến cả một lần quay lại cũng chưa từng. 

Lời thề “vĩnh kết đồng tâm”, thành cát bụi bay đi khuất mắt. Hứa hẹn “đi chung một ngả” thành tuyết bay lả tả, gặp mưa tan ra.

Ngày xưa trong lòng người, giờ đã là một ảo ảnh loang dần trên sóng nước chiều hôm, lịm dần theo hoàng hôn sắp tắt.

Còn người trong lòng tôi, vẫn nguyên vẹn như một Mặt trời, mà tôi là tinh cầu cần mẫn xoay quanh, bằng một tình thương đơn phương thê-thiết – nhưng thân-thiết – với đời mình…

Tôi chưa từng trách người. Ngày đó đã không. Bây giờ vẫn không. Sau này cũng không.
Vì ngay trong những ngày tháng còn yêu, chính người đã dạy cho tôi hiểu rằng, tình yêu là cam tâm tự nguyện. Nên làm sao có thể trách cứ ai khác, vì một lựa chọn mà chính lòng mình đinh ninh nhận lấy? Dẫu có là một lựa chọn sai lầm và hoài phí thanh xuân, thì đó vẫn là quyết định mà bản thân toàn phần nguyện ý.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây